old story

..........
Vẫn type xưa, vẫn cốt cũ
Là chuyện của anh thợ kia, đem lòng yêu một cô mẫu
Là chuyện của con cua nọ, miên man nhìn theo cánh chuồn
Là chuyện của chàng rùa này, ôm mộng đuổi kịp dáng thỏ bông.
Nhưng tuyệt nhiên không phải cổ tích
Thế nên thỏ không còn ngủ quên, cho rùa bắt kịp
Chuồn chẳng mãi đậu nơi cọc tre, cho cua ngước lên nhìn
Mẫu còn vô vàn những ống kính khác, anh chẳng thể níu chân
Thế nên hẳn sẽ có 1 người đau
Hẳn cố gắng hoài cũng chỉ vô ích
“Quên được không những điều…đã bao giờ qua
Quên được không những điều…ta chưa bao giờ”
................
Những ngày tháng 9
Những ngày đầu thu
Vẫn nắng, vẫn gió, vẫn café, và vẫn rock
…
và đâu đó trong câu chuyện cũ
nó bắt đầu thấy
cần phải khoác thêm khăn
nêm đường vào đen đá
và bắt đầu thấy
cần phải chia động từ
ở thời tương lai
...



